Việc có một người khác cũng nghe bài hát mà mình thích gây ra cảm giác như thế nào?
Nguyễn Bính có câu thơ về nỗi tương tư thế này:
“Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!”
Mình nghĩ, cảm giác khi có một người cũng yêu thích một bài hát mà mình cũng say mê, cũng từa tựa như thế ^^ Aka tự mình đa tình, rồi lại hờn trách 🙂
Âm nhạc có thể chạm đến những tầng sâu của tâm hồn mà lời nói không diễn tả được. Gu âm nhạc là một điều mang đậm tính cá nhân, và có thể sẽ bị người khác xem là “dị biệt”. Khi biết ai đó cũng say mê một giai điệu, một bài hát mà bạn cũng say mê, cảm giác như bạn có thêm một trong những “đồng minh” vậy ^^ Như thể giữa 2 người có chung một ngôn ngữ riêng, xóa tan một số rào cản nhất định (đặc biệt, khi người đó lại còn là người hoàn toàn xa lạ).
Với bản thân mình, mỗi giai điệu, mỗi bài hát thường gắn liền với một kỷ niệm, một giai đoạn hoặc một trạng thái tâm lý cụ thể. Đặc biệt mình nghe rất kỹ lời bài hát. Từng chữ, từng chữ đều gửi gắm những tâm tình chứ không chỉ trôi qua tai trong vô nghĩa. Chính vì vậy, có một người thấu hiểu và đồng cảm với những suy tư trong đầu, chẳng phải là một kết nối mạnh mẽ về tâm hồn mà ai cũng mong chờ hay sao ^^
Và mình sẽ ngay lập tức muốn biết: “Họ thích bài hát này vì điều gì? Vì lời nhạc, vì bản phối, hay vì họ cũng từng trải qua chuyện gì đó giống mình?”. Mình sẽ rất vui, vì đó thường là dấu hiệu khởi đầu của một cuộc trò chuyện sâu sắc.
Ngày còn trẻ, đôi khi, việc có ai đó phát hiện ra được một giai điệu mà mình yêu thích đảo điên, còn mang lại cảm giác hơi nuối tiếc.
Có những giai điệu, những bài hát mà mình nghĩ sẽ không ai biết đến, và mình cũng không muốn chia sẻ với ai. Mình xem đó như “hidden gem” của mình. Rồi đến lúc thấy một ai đó ngân nga giai điệu ấy, mình lại tiếc rằng, ồ, thì ra nó không phải là một “ốc đảo” của riêng mình.
Những sự lệch pha về những điều nhỏ nhặt như gu âm nhạc, có thể là dấu hiệu ít nhiều dẫn đến những bi kịch, nhất là trong tình yêu. Một người cố chia sẻ cho người còn lại một giai điệu mình thích, nhưng không nhận được sự thấu cảm. Một người luôn mơ mộng, mượn lời thơ, câu hát để nói lên nỗi lòng, có thể sẽ bị xem là ngớ ngẩn trong đôi mắt nhìn đời thế tục, khô khan.
Vậy thì rốt cuộc, điều gì là thứ khiến hai thực thể hoàn toàn khác biệt có thể cùng hoà mình vào một giai điệu?
“Tôi muốn môi em chỉ mỉm cười”
🙂