“Khi yêu cả hòn sỏi câm cũng biết thầm thì
Nguyễn Thiên Ngân
lời yêu xanh mướt
Huống chi một sớm giao mùa.”
Giữa những ngày hè đổ lửa bỗng có một ngày trời mưa trút nước. Tưởng như cơn mưa ấy sẽ mang lại niềm vui, thế mà lại não nề, buồn hiu. Những ngày giao mùa, lúc nào cũng mệt nhoài như thế. Trong cơn đau đầu choáng váng, mình lôi ra một bài viết đã ngâm mấy tháng trời chưa xong, để nghiền ngẫm, suy tư.
Nụ hôn là một biểu tượng đại diện cho tình yêu, muôn đời đã là thế.
Chúng ta biết đến nụ hôn từ những câu chuyện cổ tích được nghe từ ngày lên năm. Nụ hôn của hoàng tử khiến công chúa thức tỉnh từ giấc ngủ vĩnh hằng, nụ hôn của người đẹp khiến hoàng tử thoát khỏi lời nguyền quái vật, và chỉ có nụ hôn của người yêu mới khiến chú ếch biến được thành hoàng tử!
Lớn lên, nụ hôn đầu với người mình yêu khiến cho chúng ta rung động. Có thể là một nụ hôn với sự chuẩn bị hay một nụ hôn đầy bất ngờ, dù là thế nào thì bằng một nụ hôn chúng ta có thể biết được mỗi quan hệ của mình đã tiến triển đến đâu bằng những rung cảm chỉ hai người cảm nhận được.
Có thể đến một giai đoạn nào đó, nụ hôn dần mất đi sự khao khát, chờ mong của thuở ban đầu, nhưng nó sẽ không thể mất đi trong một tình yêu đích thực, bởi đó vẫn là một phương thức để thể hiện tình cảm dành cho nhau một cách trực tiếp và rung động bậc nhất!
Hôm nay mình muốn dựa vào hai tác phẩm là The Kiss của Gustav Klimt và The Lovers II của René Magritte, để suy ngẫm một chút về nụ hôn: Chúng ta cần gì ở một nụ hôn? Cần được chạm vào một hình bóng, hay một dáng hình?
The Kiss – Gustav Klimt

Khi nhìn vào kiệt tác của Klimt, chúng ta có thể thất đôi tình nhân dường như đang tan chảy vào nhau giữa một khung cảnh vàng ánh, rực rỡ.
Dáng hình của cả hai, dựa vào nhau mà hiện lên. Người phụ nữ nhắm mắt chìm đắm vào nụ hôn. Hình dáng của người đàn ông cao lớn, bao trùm lên người phụ nữ, ôm trọn lấy thân hình. Đôi bàn tay của người đàn ông thì ôm nhẹ hai bên má, còn người phụ nữ lại một tay choàng qua vai, một tay chạm nhẹ vào bàn tay người đàn ông. Nụ hôn như biến thành khoảnh khắc vĩnh cửu của hai người.
Mình cảm nhận được tình yêu như tràn đầy trong bức tranh. Màu vàng phủ lên bức tranh sự ấm áp của tình yêu đang độ cuồng nhiệt. Từng hành động, cử chỉ của hai người thể hiện tình yêu trọn vẹn qua từng chi tiết nhỏ nhất, từ tay chạm tay, môi chạm da, đôi chân dựa vào nhau trên nền thảm hoa nở rộ.
The Lovers II – René Magritte

Trái ngược hẳn với cảm giác khi xem tranh Klimt, bức tranh của Magritte mang đến một cái nhìn đầy ám ảnh về sự xa cách ngay trong lúc gần gũi nhất.
Hai người trong bức tranh hôn nhau qua lớp vải trắng. Tấm vải chính ngăn giữa họ như là biểu tượng cho việc không-còn-sự-kết-nối. Dù họ đang ôm lấy dáng hình của nhau, nhưng họ lại hoàn toàn không cảm nhận được, đối phương thực sự là gì?
Liệu, có khi nào chúng ta dành nụ hôn cho một “dáng hình” vật lý nhưng tâm trí lại đang theo đuổi một “hình bóng” – một hình bóng mà ta tự tô vẽ nên và áp đặt lên người kia.
Nụ hôn qua lớp vải trắng thể hiện nỗi cô độc ngay cả khi đang môi chạm môi. Người ta có còn khao khát sự thấu hiểu trong tình yêu không? Có mong muốn gỡ bỏ lớp mặt nạ để chạm tới bản chất thật của nhau nữa không?
Những chiếc mặt nạ bằng vải kia xuất hiện là do vô tình hay cố ý? Là tự nguyện hay bị ép buộc? Có sự thân mật nào ở đây không, khi hai người không hề thực sự chạm môi nhưng hai dáng hình vẫn cận kề?
Vậy, cùng quay trở lại câu hỏi ban đầu, chúng ta cần gì ở một nụ hôn?
Chúng ta cần chạm vào một dáng hình, và cũng đồng thời cần dáng hình đó thực sự khớp với hình bóng mà ta hằng mơ tưởng. Một sự hiện diện trọn vẹn, chứ không phải “vay mượn” hình ảnh của ai khác để gán vào người đối diện.
Bạn có giữ hình bóng một ai đó trong đời, mãi mãi không thể quên không?
Hay bạn có bao giờ nghĩ rằng, chính mình là chiếc bóng thế thân cho một mặt trăng nơi đáy nước?
“Đừng dằn vặt mình vì đã lỡ nói yêu thương
Nguyễn Thanh Hà
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến trong nhau bằng những phút dối lừa…”