Khi nhận được đề bài này, mình đã nghĩ ngay đến việc, càng ngày vòng tròn xã hội xung quanh của mình càng thu hẹp lại.
“Khúc nhạc càng cao, kẻ hoạ càng ít” có thể hiểu là: Những bản nhạc càng thanh cao, tinh tế thì người đủ sức thấu hiểu và thể hiện lại càng ít đi.
Đưa câu nói ấy về ngữ cảnh cuộc sống, điều này thường ứng nghiệm với những cá nhân chọn lối đi riêng hoặc theo đuổi những giá trị khác biệt. Khi bạn dần dần nâng cao được tiêu chuẩn bản thân, mài giũa tư duy sắc bén hơn, thì vòng tròn xã hội tự khắc dần thu hẹp lại.
Sự cô độc khi chấp nhận mình là một tồn tại khác biệt, dường như là tất yếu. Đỉnh núi cao thì luôn lộng gió. Những ý tưởng đột phá hay lý tưởng thuần khiết thường khó tìm được sự đồng điệu tức thì từ số đông.
Ít người “họa” cùng không có nghĩa là bản nhạc ấy dở. Gần đây mình có nghe một đoạn phỏng vấn của Laufey – một nữ nhạc sĩ. (ở đây)
Âm nhạc càng ngày càng trở nên “mì ăn liền”. AI có thể tạo ra một bản nhạc chỉ trong vài giây. Mọi người ưa chuộng thứ âm nhạc “bề mặt” – thứ âm nhạc cần sự “vibing” ngay sau 3 giây, nếu không sẽ biến mất hoàn toàn vào hố đen của Internet. Thứ âm nhạc ấy đã rời xa hẳn định nghĩa ban đầu về âm nhạc như một bộ môn nghệ thuật.
Nghệ thuật thật sự cần thời gian để thấu hiểu, vì nó cần sự trải nghiệm, chiêm nghiệm nhất định. Nghệ thuật cần sự đào sâu suy nghĩ và phân tích, để trước hết là hiểu, và sau đó là cảm nhận.
Nghệ thuật thật sự không nên là những thứ quá đại trà, hay dành cho số đông. Mình nghĩ đó mới là cách tiếp cận đúng của nghệ thuật.
Bởi vậy, “khúc nhạc càng cao, kẻ hoạ càng ít” chỉ đơn giản là một điều rất tự nhiên.
Nếu coi cuộc đời là một bản nhạc, thì thứ âm nhạc “dễ nghe, dễ thuộc” thì dễ nhận được sự tán thưởng của đám đông. Nhưng đừng vì thế mà đánh đổi. Sự kiên định với chính mình, sẽ là điều khiến bản nhạc trở thành trường tồn, còn mãi với thời gian. Những giá trị không tầm thường cần một tâm hồn không thoả hiệp.