Với đề bài: “Nếu hôm nay là một tác phẩm nghệ thuật hiện đại, nó sẽ có màu gì và tên là gì?” thì mình đã lựa chọn bức tranh này của Ana Carolina Mönnaco.
Bức tranh vẽ một góc phố New York một ngày thật bình thường, với màu tím là chủ đạo, điểm thêm những mảng màu vàng đối lập nổi bật: những chiếc taxi hắt ánh đèn lên mặt đường lấp loáng nước, ánh đèn chiếu qua những cửa sổ, trời mù mịt sương và những bóng người vội vã.

Mình tìm được bức tranh này khi trong đầu đang nghĩ về một ngày bình thường ở phố thị.
Nghệ thuật có một sức mạnh vô cùng lớn, nằm ở việc nó có thể ghi lại những khoảnh khắc của cuộc sống, và gói gọn trong đó cả trải nghiệm, cảm xúc của người tạo ra nó.
Khi nhìn vào bức tranh này, mình thực sự cảm thấy “Một ngày dù có bình thường trôi qua, cũng có thể thật đẹp đẽ, bí ẩn và phức tạp đến thế!”.
Giữa những điều lặp đi lặp lại của cuộc sống đời thường, chúng ta có nhìn nhận cuộc sống như vậy không?
Càng lớn lên, chúng ta không còn nhìn thế giới xung quanh với sự kinh ngạc, trầm trồ thán phục như trước nữa. Mọi thứ dần trở nên bình thường.
Nhưng trớ trêu thay, sâu thẳm bên trong chúng ta khó mà chấp nhận điều đó. Chúng ta dành phần lớn thời gian sống của mình, để khao khát, mong cầu một điều gì đó lớn hơn như thế.
Dù đã phần nào chấp nhận sự hạn hữu của bản thân, và cuộc sống có thể sẽ trôi qua một cách bình thường như hàng ngày vẫn đều đặn như thế, thì mình vẫn cố giữ một niềm tin rằng một điều gì đó đẹp đẽ và hoàn hảo chắc chắn có tồn tại, và đang chờ mình khám phá. Và vì vậy, mình chưa bao giờ từ bỏ việc theo đuổi những khát khao, được đi thật xa và ngắm nhìn thế giới rộng lớn này (dù như nhiều người đã nói với mình – hão huyền, xa vời lắm!).
Bức tranh này đã gửi gắm cho mình một thông điệp: Đừng bao giờ từ bỏ những ước mơ. Nếu từ bỏ, mình sẽ không biết những điều tuyệt vời, đẹp đẽ gì mình có thể sẽ đánh mất.
Kể cả một con phố của một ngày bình thường cũng có thể trở nên đẹp đẽ đến thế cơ mà!