Đây là bài thơ tình mình thích nhất (tính đến 2015). Bài thơ gốc là bài “Một chiều ngược gió”, phần phía sau là những bài thơ được sáng tác dựa trên cảm hứng của bài thơ gốc.

MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

“Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Lãng du đi vô định cánh chim trời.

Em ngược thời gian, em ngược không gian

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm

Ngược trái tim tự bao đời chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn … em gợi khát khao xanh.

Mang bao điều em muốn nói cùng anh

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá

Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa

Và sẽ thế nào khi trong anh… không em?

Em trở về… trong im lặng của đêm

Chẳng còn nữa, người đông và bụi đỏ

Phố bỗng buồn tênh… chiều đông hút gió

Riêng chiều nay em biết … một mình em.”

***

Em không còn “ngược đường, ngược nắng để yêu anh”
Không những hờn ghen, bão giông, khắc khoải
Em trở về giữa bộn bề, mê mải
Lối em đi giờ ngược lối anh về.

Anh thẫn thờ nhặt nắng dưới cơn mưa
Đợi em về vẽ cầu vồng bảy sắc
Cơn mưa phùn nhạt nhòa nước mắt
Dáng em mờ nỗi nhớ xanh xao

Em sẽ không còn ngược lại nữa sao ?
Mà xuôi về chốn bình yên khác ấy
Bàn tay anh vẫn gầy biết mấy
Tấm lưng này không che gió nổi cho em

Anh lắng nghe tiếng thở của đêm
Tiếng em cười xa dần trong kí ức
Anh ngược về lục tìm trong thổn thức
Nông nổi một thời, nông nổi để mất em…

***

“Có một ngày đường phố chỉ một chiều

Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước

Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt

Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca!

Có một ngày

Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh!

Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá…
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!

Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời gian!”

***

Anh lê bước trên phố cũ không quen
Tìm lại chút dư âm ngày xưa ấy
Nhưng vì sao anh tìm hoài không thấy
Một chút chuyện buồn hai đứa thủa khi xưa
Anh tìm về góc phố những cơn mưa
Tìm lại cả những điều không dám ngỏ
Để hôm nay cơn mưa chiều còn đó
Mà bóng hồng chẳng còn thấy thướt tha

***

Thế rồi mưa, và thế là đêm
Những giọt mưa rơi bên thềm tí tách
Những giọt đêm buông ướt mềm giá lạnh
Để hồn anh vương gió vào thơ

Thế rồi thơ và thế là mơ
Ngược thời gian theo anh về kỉ niệm
Dẫu thời gian chẳng bao giờ bất biến
Anh vẫn mong ngược chiều nhớ tìm em

Chốn hồng hoang hoa cỏ vẫn xanh mềm
Gió thở than câu chuyện tình dang dở
Giọt nắng chiều buông lơi như oà vỡ
Thăm thẳm buồn cùng một cánh chim xa

Dấu hài xưa in bước lối em qua
Nơi vườn yêu ta đã từng ước hẹn
Ôi nhớ quá nụ cười duyên bẽn lẽn
Vòng tay ôm bùng cháy nụ hôn môi

Theo chiều sâu nắng gió tình đời
Anh mới hiểu thiếu em là không thể
Anh mới biết thiếu em là không dễ
Bởi vì anh… say đắm yêu em

***

Em sẽ viết cho anh vần thơ cuối cùng
Về loài hoa long chong cuộn lăn trong gió
Về những hạt mưa đêm ướt đầm ngọn cỏ
Miền ký ức nào thân quen

Em sẽ kể cho anh bí ẩn của biển đêm
Như trái tim em và hành trình anh tìm kiếm
Nơi bắt đầu niềm vui và sự chết lịm
Ngọn gió nào hanh hao

Em sẽ viết về một vì sao
Em tìm được ở một bầu trời khác
Như đêm hè bất chợt cơn gió mát
Dù… chẳng của riêng em…

Biển mãi vào bờ mỗi lúc triều lên
Em phá nát những gì trong tay với
Đau khổ đi tìm miền trời xa dịu vợi
Rồi một mình… lặng đau…

Đừng níu giữ những gì đã của chung nhau
Nỗi đau thêm dài, quạnh vắng
Khói thuốc anh cay nhưng hãy đừng đắng
Vì em… vẫn mãi yêu anh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *