Emily in Paris là một ví dụ điển hình của Ambient TV show – thứ gì đó lấp lánh, ồn ào một cách vừa đủ để thu hút sự chú ý của bạn, rồi bạn bấm vào, bật lên trong khi đang lướt điện thoại hoặc làm việc gì đó khác.

Vì sao? Vì nó không đòi hỏi tư duy, không có chiều sâu logic, và nó giúp người xem “tạm dừng” việc dùng não – mình nghĩa đó là một trong những lý do khiến Emily in Paris thành công đến vậy =))))

Khi Emily in Paris mùa 5 ra mắt, mình đã dành ra hẳn 5 tiếng đồng hồ để theo chân Ms. Cooper rời Paris.

Cảm giác đọng lại trong mình sau 5 tiếng binge-watch, ngoài việc thèm khát được dạo chơi ở Châu Âu, thì còn là dòng suy ngẫm về sự kiệt sức của những giá trị bề nổi.

Từ Paris chuyển đến Rome, Emily có gì khác so với những mùa trước đó không? Câu trả lời là không nha!

Trong Emily in Paris, mọi giá trị văn hoá đều biến mất, tất cả những gì đọng lại về nơi mà Emily đặt chân đến chỉ còn là một “background” chụp ảnh

Paris hiện lên sạch bóng rác và đầy rẫy những gã trai si tình trong suốt 4 mùa phim trước, và mùa 5 mang đến một thành Rome chỉ toàn là những quảng trường, bảo tàng, bờ sông vắng vẻ để Emily tung tăng đi dạo với cây đồ hiệu, pose hình up Instagram.

Bộ phim tiếp tục thành công trong việc ru ngủ não bộ người xem bằng những khung hình long lanh, nơi mọi xung đột đều được giải quyết bằng một nụ cười tươi rói và một bài đăng mạng xã hội đúng thời điểm.

Mình thấy tiếc cho thành Rome khi được tô vẽ theo hướng đi đó. Một thành phố ngàn năm tuổi với tầng tầng lớp lớp văn hoá lịch sử lại bị thu hẹp thành một “background” cho một cô nàng làm marketing hời hợt ^^

Không thể trông chờ gì hơn khi sự trống rỗng của kỷ nguyên Instagram/TikTok đang lên ngôi: Mọi thứ đều là bề nổi. Mọi mối quan hệ đều có thể thay thế. Thành công được đo bằng lượt like thay vì giá trị thực chất.

Thời trang trong Emily in Paris vẫn là điều khiến mình hoang mang nhất sau ngần ấy thời gian. Liệu đó là cách làm nhằm lố bịch hoá “Giấc mơ Mỹ” hay ý đồ của Emily in Paris đang muốn thể hiện sự “mệt mỏi” của hàng hiệu ngay trên mảnh đất của sự xa xỉ – Châu Âu?

Từ mùa 1, Patricia Field có vẻ đã “lụt nghề” với những bộ đồ hoá thân “nửa vời” thì sang mùa 5 này, Marylin Fitoussi dường như đang cố gắng quá mức để duy trì sự lố bịch đó.

Marylin Fitoussi thừa nhận bà muốn dùng thời trang của Emily để “khiêu khích” người Pháp. Nếu giới thời trang Paris coi trọng sự chuẩn mực, tối giản (kiểu Coco Chanel), thì Fitoussi lại muốn Emily là một cú tát vào sự nghiêm túc đó.

Ừ thì nhìn chị đi =)))))

Emily đến Rome và mặc đồ như thể đang đóng vai trong Roman Holiday. Nhưng nếu nhìn vào Audrey Hepburn chúng ta thấy được sự thanh thoát một cách tự nhiên, thì Emily là một dạng “Marketing Kitsch” — quá rực rỡ, quá nhiều phụ kiện, và quá khiên cưỡng.

Nhìn sang phong cách thời trang của nhân vật Sylvie, ta thấy một đẳng cấp khác. Trong khi Emily đang gào thét lên mình là một bảng quảng cáo thương hiệu di động, thì phong cách của Sylvie như một bài thuyết giảng về sự tối giản nhưng quyền lực. Kiểu “tránh ra để chị nhai đầu cưng cho” ^^

Sau 5 mùa, có lẽ Emily in Paris đã thắng trong việc làm cho người Pháp phải khóc vì gu thẩm mỹ thời trang của Emily. Màn trình diễn này có lẽ đã không còn là chuyện mặc đẹp hay xấu, mà là chuyện một cô gái Mỹ hồ đồ nhưng kiên định với mục tiêu là những tấm ảnh Instagram rực rỡ đến mức ngớ ngẩn =)))

Cả 5 mùa phim đều dùng đi dùng lại cái mô-típ phi lý: Một cô gái không biết ngôn ngữ bản địa, không hiểu sâu về quy trình thủ công, lại có thể cứu vãn cả một thương hiệu lớn chỉ bằng vài chiêu trò Social Media.

Việc mọi vấn đề của Emily đều được giải quyết một cách thần kỳ mà không cần nỗ lực gì nhiều, khiến mình có cảm giác bộ phim như đang ở trong một vũ trụ riêng nơi mà các quy tắc vật lý, kinh tế và ngôn ngữ không còn được áp dụng. Dù không làm trong mảng marketing quá lâu, mình vẫn có thể hiểu được: một vài chiêu trò marketing không thể tạo nên giá trị thương hiệu! Thành công bền vững của những cái tên vùng Umbria hay Rome nằm ở những giá trị lâu đời và sự tin tưởng của giới mộ điệu, thứ mà một tài khoản Instagram không bao giờ xoay chuyển được trong đời thực.

Sau Emily in Paris, mình đã xem trọn bộ Sex and the city. Và thú vị thay, hai series có cùng đạo diễn, biên kịch – Darren Star.

Việc so sánh giữa Sex and the CityEmily in Paris là cách rõ nhất để thấy sự thay đổi của thời đại: Sex and the City là sự trỗi dậy của nữ quyền (cuối thập niên 90), Emily in Paris là sự bùng nổ của nền kinh tế “hình ảnh” và sự hời hợt của mạng xã hội (thập niên 2020).

Cách xây dựng hai nhân vật chính – cũng chính là người mang trọng trách truyền tải tất cả những giá trị cốt lõi của bộ phim – thể hiện rõ hai lát cắt thời gian cách nhau đến 2 thập kỷ.

Carrie Bradshaw (trong Sex and the City) là một nhà văn, Carrie đã dành phần lớn thời gian để tư duy, đặt ra những câu hỏi về tình yêu, tình dục và cách sống của những người phụ nữ xung quanh cô. Dù Carrie có những lúc ích kỷ hay “cliché”, nhưng khán giả thấy được chính mình trong sự đấu tranh nội tâm và những thất bại cay đắng của chính nhân vật này.

Emily Cooper (trong Emily in Paris) lại là một “Social Media Manager”. Emily như một “kẻ xâm lược” – không đặt câu hỏi, chỉ nhanh chóng đưa ra giải pháp. Nếu Carrie viết để hiểu cuộc đời, thì Emily chụp ảnh và đăng lên Instagram để “đóng gói” cuộc đời. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, rất vội vã, Emily hiện lên qua dòng chảy thời gian như một cô nàng không hề có chiều sâu nội tâm – mà chỉ như một thực thể marketing luôn mỉm cười, biến mọi khủng hoảng thành một bài đăng Instagram có 10k likes.

Khi xem Sex and the City, New York hiện lên không chỉ toàn hào nhoáng, mà còn mang tính thực tế hơn. Những vấn đề mà Carrie và bạn bè cô gặp phải thực sự rất đời, như việc phải trả tiền thuê nhà, việc cháy túi vì chạy theo những đôi giày hàng hiệu, sự cô đơn và sự khắc nghiệt của con đường thăng tiến trong sự nghiệp. New York hiện lên với cả sự nhem nhuốc, ồn ào và xấu xí. Còn Emily in Paris, tất cả chỉ là một phiên bản “American Dream” quá mức diễm lệ.

Những giá trị cốt lõi về tình bạn, tình yêu cũng trở nên vô nghĩa trong Emily in Paris.

Khi xem Sex and the City, mình ngưỡng mộ vô cùng tình bạn của 4 người phụ nữ. Đó thực sự là chiếc mỏ neo, cứu rỗi họ sau tất cả những khó khăn, thất bại. Dù có tranh cãi, có khác biệt về quan điểm sống thì cuối cùng, họ thực sự thấu hiểu nhau và thực sự là chỗ dựa, là bờ vai đầy tin tưởng cho những người còn lại.

Còn khi xem Emily in Paris, mình cảm thấy tất cả các mối quan hệ của Emily chỉ như những công cụ. Mindy hay Gabriel dường như tồn tại để hỗ trợ cho cuộc phiêu lưu của Emily hơn là có một đời sống độc lập sâu sắc. Rồi các mối quan hệ yêu đương trong Emily in Paris cũng luôn đi vào tình trạng bùng binh một cách vô cùng khó hiểu??? Mọi thứ đều xoay quanh vòng xoáy “networking” để thăng tiến hoặc để tạo ra kịch tính cho bộ phim tiếp diễn. How lame!!!

Gần đây, mình được giới thiệu về Cocktail^^

Mình sẽ so sánh Sex and the City với một ly Martini: có đắng, có cay, có hậu vị sâu sắc, còn Emily in Paris – sau ngần ấy mùa thì chính xác là một cốc trà sữa brand-name đầy ắp topping: phần hình rất “Instagram”, mùi vị khi uống vào thì ngọt lịm, nhưng khi nạp vào xong chỉ thấy đầy bụng và trống rỗng. Nhưng mà bạn vẫn thường vô tri gọi trà sữa mỗi ngày, còn martini thì phải để dành lúc nào cần giãi bày tâm sự với ai mới dám uống chứ, phải không =)))))))))

Vậy, câu trả lời cho câu hỏi: Có đáng để Binge-watch Emily in Paris?

Câu trả lời là , nếu bạn cần 5 tiếng để trốn thoát khỏi thực tại xám xịt, để ngắm những bộ cánh điên rồ và những quảng trường nắng vàng của nước Ý. Nhưng hãy xem với tâm thế của một người đang lướt Lookbook tìm niềm vui, đừng xem nó như một bài học về cuộc sống hay sự nghiệp đấy nhé.

Bởi vì cuối cùng, “thứ chúng ta thiếu không phải là một chiếc túi Chanel, mà là một nền tảng văn hóa đủ sâu để không trở thành kẻ ngây ngô giữa thành Rome”.

P/s: Đến giờ mình vẫn không hiểu anh chàng người Mỹ làm việc ở đại sứ quán Mỹ xuất hiện với mục đích gì và có ý nghĩa gì? Hay chỉ vì không biết cách quảng cáo cho Reeses chocolate như nào mà phải cho hẳn một anh chàng bán kẹo Mỹ trên đất Ý vào nhỉ =))))))))))))))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *