Hôm nay mình sẽ nói về một bộ phim mà mình đang không biết nên xếp vào thư mục Yêu hay Ghét.
Materialists.
Đạo diễn/Biên kịch: Celine Song

Trước hết, đây là một bộ phim đẹp, vô cùng đẹp. Cap vội màn hình của bất kỳ cảnh phim nào cũng sẽ có ngay một bức ảnh đẹp như chụp studio ấy ^^











Màu phim là điều khiến mình xao xuyến nhất về bộ phim này. Tình tứ vô cùng. Thật sự hợp với một bộ phim về tình yêu, hẹn hò ^^
Điểm thú vị, cũng là điểm gây sang chấn tâm lý nhẹ cho mình – một người thường xem phim Mỹ, chính là tư duy của các nhân vật. Lần đầu tiên mình được chứng kiến những nam thanh nữ tú ở New York hào nhoáng không còn “dating” để vui vẻ qua đường. Họ chuyển sang “date to marry” – yêu là cưới – một điều mà tưởng chừng chỉ tồn tại ở Hà Nội hay Vinh ấy =))
Việc Harry lo lắng về sự kỳ vọng của cha mẹ, về việc đầu tư cho đám cưới hay tiếp quản kinh doanh gia đình khiến mình ngỡ như đang xem một bộ phim drama Hàn Quốc hơn là phim sản xuất ở Hollywood. Về điều này, nên nhận xét Celine Song là khéo léo hay là mưu mô nhỉ =))
Góc nhìn về tình yêu và hôn nhân trong phim có thể xem là rất trưởng thành, trưởng thành đến mức khô khan. Mình không thấy các nhân vật có sự kết nối cảm xúc nào.
Ở những bộ phim khác, người ta không cần nói quá nhiều, chỉ một ánh nhìn cũng đủ thấy ngập tràn nuối tiếc, thì ở đây, mọi thứ cứ bình bình, đều đều, nhạt nhẽo. Xem Dakota Johnson, Chris Evans và Pedro Pascal loay hoay với những trăn trở, mình bỗng thấy họ giống những người lạ lịch sự đang cùng chỉnh sửa điều khoản hợp đồng kinh doanh hơn là một cặp đôi đang giằng xé vì tình yêu và hôn nhân.
Thêm một lý do khiến bộ phim phẳng lặng không điểm nhấn là ở lời thoại. Thay vì để nhân vật tương tác bằng cách đối thoại một cách thực sự, Celine Song lại muốn họ thuyết trình. Phần lớn thời gian, các nhân vật bận rộn đưa ra những lời giải thích, những đoạn độc thoại nội tâm kiểu “exposed too much” thay vì thực sự sống trong đó. Những lời giải thích của các nhân vật trong phim đúng kiểu giãi bày, tâm tình, nịnh nọt, hùa theo trí tưởng tượng của phái yếu – đối tượng chính của thể loại phim này =))
Ngoài ra, một số lời thoại còn xuất hiện một cách khiên cưỡng đến mức, mình nghĩ biên kịch viết thoại khi đang thiếu ngủ trầm trọng vì deadline =)) Ví dụ, khi John được Lucy hỏi tại sao vẫn còn yêu cô ấy sau tất cả mọi thứ họ đã trải qua (spoil là đôi này lò vi sóng cực mạnh), câu trả lời “I just do” đúng kiểu đi vào lòng đất ^^ Ấy thế mà lời thoại đó lại nắm giữ chiếc chìa khoá xoay chuyển tình cảm của Lucy mới thật là tài tình =))
Cả bộ phim dường như là cuộc thi xem ai giữ được cơ mặt bình thản hơn, và điểm sáng về cảm xúc có khi là Dascha. Cách Dascha nói về “thị trường hẹn hò” với giọng điệu cay nghiệt, châm biếm như tát vào mặt Lucy, thực sự còn có ý nghĩa hơn hẳn tất cả những trăn trở về yêu đương đã diễn ra từ đầu phim đến bây giờ. Nhưng mà tại cô này diễn cảm xúc quá, đâm ra lại thành bị diễn quá lố so với một vai phụ của mình ý =))

À, mình muốn viết thêm về phân cảnh người Neanderthal (xuất hiện ở đầu phim và cuối phim). Chắc không cần phải nhìn những phân cảnh này dưới góc độ nhân chủng học đâu ý =)) Mình thì nghĩ đó là giấc mơ hay hình dung của nữ chính về hôn nhân: nguyên thủy, vụng về và có phần ngây ngô. Anh trao cho tôi một bông hoa, tôi trao lại cho anh một chùm quả mọng, thế là đủ để hai người bên nhau mãi mãi về sau 🙂
Sau khi xem xong Materialists, mình nghĩ là mình nên bật lại The Holiday hoặc 500 Days of Summer để biết thế nào là cách thể hiện tình yêu bằng điện ảnh.
Nhưng mà biết đâu ấy, tạo ra một bộ phim hời hợt đến thế lại là một dụng ý nghệ thuật đầy sự mỉa mai, phản ánh về thực trạng hẹn hò của đời sống hiện đại: Gặp nhau để thuyết trình về sơ yếu lý lịch, đối chiếu và tick vào các ô theo tiêu chuẩn đã định từ trước, rồi quyết định tạm bợ ở bên nhau vì thấy “thuận tiện”, chứ cũng chẳng phải vì mấy phần rung động.

Mình đã xem trọn phần credit, để tìm kiếm hình ảnh hai nhân vật chính lọt thỏm giữa biển người của New York đang vội vã làm thủ tục kết hôn. Thay vì dành cho bộ đôi này một phân cảnh đám cưới riêng tư và lãng mạn hơn (như những bộ phim khác), thì một cái kết như thế này phù hợp hơn với Lucy và John. Việc hai người lựa chọn bên nhau chẳng hợp lý một chút nào với hầu hết tất cả mọi người. Nhưng mà mặc kệ tất cả nhỉ?
P/s: Chỉ đến khi một ai đó đã ra đi, chúng ta mới nhận ra họ quan trọng đến thế nào!