Đợt này mình đang đọc một cuốn sách có tên là “Huỷ diệt và Cứu rỗi”. Trong đó có một câu khiến mình “ấn tượng” đó là:

Điều mạnh mẽ của văn học và kể chuyện với tư cách là nghệ thuật và vũ khí là đã dạy chúng ta rằng chính sự khác biệt đã được sử dụng để chia rẽ và cô lập chúng ta, và chính sự khác biệt có thể được sử dụng để kéo chúng ta lại gần nhau.

Câu trích dẫn gốc bằng tiếng Anh, mình tìm được từ Havard University Press (ở đây)

And here, what is power­ful about liter­a­ture and storytelling as art and as weapons is that they teach us how our otherness has been used to divide us and isolate us, and how our otherness can be used to draw us together.

Bản dịch tiếng Việt ở trên word-by-word quá, nên mình đã mạn phép dịch lại thế này:

“Văn học và kể chuyện mang trong mình sức mạnh của cả nghệ thuật lẫn vũ khí; chúng cho ta thấy rằng sự khác biệt không chỉ là công cụ để chia cắt và cô lập, mà còn là nhịp cầu để đưa chúng ta đến gần nhau hơn.”

Câu nói này như là một chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất và sứ mệnh của ngôn từ.

Với tư cách là “vũ khí”, những câu chữ viết ra giúp phá tan những khuôn mẫu định kiến, phơi bày những góc khuất lịch sử và nói lên tiếng nói của những người bị gạt ra lề xã hội. Tuy nhiên, sức mạnh thực sự của văn chương không phải là ở việc tạo ra sự đối đầu, mà ở khả năng biến sự khác biệt thành sự kết nối.

Trong một thế giới vốn dễ dàng bị chia cắt – bởi sắc tộc, văn hóa hay ý thức hệ, những câu chuyện cho phép ta bước vào cuộc đời của “những người khác” để có thêm một góc nhìn của sự thấu cảm. Những sự khác biệt lúc này trở thành chất liệu quý giá để chúng ta quan sát, thấu hiểu nỗi đau của một người xa lạ, từ đó xoá nhoà dần đi khoảng cách giữa họ và ta.

Việc viết, vì thế, dù bản thân nó là một hành trình đơn độc, thì điểm đến lại là sự giao hoà, để cùng hướng về một thế giới bao dung và gắn kết hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *