Em đã từng không thể nói dối được. Tim em sẽ đập mạnh và miệng em sẽ lắp bắp.

Nhưng rồi cuộc đời đã khiến em nhận ra nói dối là một kỹ năng. Anh có thể luyện tập được nó. Như tất cả những kỹ năng khác.

Và em ghét việc đó. 

Một khi anh đã nói dối được thì anh không thể dừng lại nữa. 

Ban đầu, anh xem nói dối là để tự vệ, để tránh một cuộc xung đột hoặc để không làm tổn thương ai đó (sự lừa dối đó còn được đặt tên – là white lies – một cái tên đầy thiện chí). Anh nghĩ rằng khi sự thật quá thô ráp, một lời nói dối đơn giản có thể khiến mọi chuyện vận hành trơn tru hơn.

Nhưng làm gì có việc gì không phải trả giá cơ chứ? Cái giá của những lời nói dối tưởng chừng như vô hại đó là gì? Chúng ta vay mượn sự bình yên ở tương lai để mua lại sự yên lòng trong một khoảnh khắc ở hiện tại. Lời nói dối đầu tiên luôn luôn cần lời nói dối thứ hai để che đậy, và cứ thế, anh bước vào một mê cung.

Và một khi anh nói dối đủ nhiều, xung quanh anh điều gì là thật, hay là giả, đến chính anh cũng không nhận ra được nữa. 

Điều đáng sợ nhất không còn là việc bị người khác phát hiện nữa mà là khi chính anh cũng bắt đầu lạc lối trong mê cung của mình.

Đâu là con người thật của anh, và đâu là phiên bản anh dựng lên để làm hài lòng thế giới? Đâu là cảm xúc thật, và đâu là phản xạ mà anh luôn phải “tập dượt” để đạt được mục đích?

Anh có thể là một chuyên gia nói dối nếu luôn giữ được lằn ranh giữa thực – giả một cách rõ ràng. Nhưng nếu trong một khoảnh khắc anh lơ đễnh không chút đề phòng, chúng dần hoà vào nhau, thế giới của anh biến thành những hình ảnh phản chiếu, như trong Inception?

Em nghĩ mình vẫn phải nói dối khi cần. Nhưng sẽ có những người, em lựa chọn không bao giờ lừa dối họ, dù là lừa dối vì mục đích gì. Vì đó là những người em tin tưởng, và em tin chân thành thì sẽ đổi lại chân thành! 

Trong một thế giới đầy rẫy những lớp mặt nạ, sự chân thành trở nên vô giá. Khi dám bóc tách mọi lớp phòng vệ để thành thật với một ai đó, em đưa họ bước vào thế giới của mình.

Liệu thế giới này có biến em trở thành phiên bản mà em căm ghét nhất?

Dẫu biết để tồn tại giữa cuộc đời khắc nghiệt này, em phải diễn tròn vai, nhưng em vẫn chọn giữ lại cho riêng mình một khoảng không, để cho phép mình được yếu đuối, được vụng về và được thành thật tuyệt đối với anh, với những người thương em, yêu quý em.

Anh có thể nói rằng, em đang ngây thơ, sự chân thành đâu có phải sẽ luôn đổi lại sự chân thành?

Em thì cho rằng, đó là một lựa chọn dũng cảm. Sự chân thành không sai, mà là đối tượng ta trao gửi chưa xứng đáng.

Cuộc đời sẽ cho em thêm nhiều bài học về việc “sai người”. Nhưng em mong bản thân mình luôn giữ được sự thành thật sau những tổn thương, thay vì để thế giới này biến em thành một phiên bản mà em căm ghét nhất.

Xin đừng lừa dối, nếu anh có thể!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *