Vào mỗi dịp Giáng sinh, Netflix lại ngập tràn những bộ phim lãng mạn theo mô típ cổ tích hiện đại: nhân vật nữ chính tình cờ gặp nhân vật nam chính trong một chuyến đi công tác xa nhà, rồi họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, và kết phim là cảnh hai người ôm hôn nhau đầy hạnh phúc.

Dẫu biết rằng, phim Giáng sinh năm nào cũng vậy, thì mình vẫn xem và cảm nhận một chút niềm vui nho nhỏ khi đoán được cái kết phim không sai chút nào ^^

Bộ phim Giáng sinh đầu tiên của năm nay mà mình xem là “The champagne problem”.

Không muốn spoil nội dung phim nên mình sẽ không viết rõ từng chi tiết. Mình chỉ note lại 1 số điều khiến mình suy nghĩ sau khi xem phim ^^

1. Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên – có đủ để khiến bạn tin tưởng đi theo ai đó ở một đất nước hoàn toàn xa lạ?

Nữ chính Sydney Price đến Paris để hoàn thành 1 thương vụ M&A cho tập đoàn của mình. Buổi tối trước ngày gặp đối tác, cô quyết định sẽ đi tham quan Paris – vì đã “pinky promise” với cô em gái rằng sẽ không toàn tâm toàn ý vì công tác mà sẽ dành thời gian cho bản thân mình nữa.

Rồi cô gặp được nam chính Henri – một người đàn ông Pháp vô cùng đẹp trai, đam mê đọc sách (vì họ va vào nhau ở hiệu sách Les Etoiles đó ^^). Anh chàng người Pháp say mê cô nàng người Mỹ từ những giây phút đầu tiên (cliche y hệt như tất cả những chuyện tình khác mình từng xem có bối cảnh ở Pháp vào mỗi dịp Giáng Sinh ^^). Rồi anh ngỏ lời muốn đưa cô đi dạo chơi Paris – để cô được trải nghiệm kinh đô của ánh sáng và tình yêu đúng chất local.

Nếu mình là Sydney – một người vừa chân ướt chân ráo đến với Paris – mình sẽ không đồng ý đâu ^^ Sydney ban đầu cũng đã từ chối – điều này khiến mình thấy phim “thực” hơn nhiều so với các bộ phim concept cổ tích khác. Giữa thời đại mà một mét vuông không biết có bao nhiêu người là tội phạm, thì cẩn thận vẫn hơn chứ hihi

Nhưng quả thực, Paris khiến người ta không thể không mơ mộng. Dù thế giới xung quanh câu chuyện tình của “The champagne problem” đều là hư cấu – vì ở ngoài đời thực Paris không có hiệu sách Les Etoiles nào cả. Nhưng vẫn có vô vàn hiệu sách khác, đủ để bạn dạo chơi và rung rinh với một anh chàng đẹp trai mê sách nào đó ^^

2. Tu me manques?

“Tu me manques” là cách nói “I miss you” của người Pháp.

Nhưng khi dịch nghĩa ra tiếng Anh, câu nói ấy mang nghĩa là: You are missing from me, hoặc cụ thể hơn là “You are a part of me that is now gone”.

Khi hiểu theo nghĩa như vậy, câu nói tưởng chừng đơn giản đã mang một hàm ý sâu xa hơn: anh không chỉ đang nhớ em, mà em là một phần của anh, em rất quan trọng đối với sự tồn tại của anh, giống như một bộ phận không thể thiếu của cơ thể. Nỗi nhớ vì thế trở nên sâu sắc, và sự mong chờ được gặp lại trở nên dữ dội, khôn nguôi hơn.

Thành thật thì cách hiểu ấy khiến câu nói bản thân nó trở nên lãng mạn hơn rất nhiều. Chẳng trách tiếng Pháp lại được bao người xem là ngôn ngữ của tình yêu ^^

Có thể ngữ pháp của tiếng Pháp đã tạo ra một trải nghiệm ngôn ngữ như vậy. – khi tập trung vào người trải nghiệm.

Khi bạn nói “I love you” (Je t’aime), bạn đang thực hiện hành động yêu thương người đó. Chính “I” (Je) mới là người thực hiện hành động yêu thương. Nhưng khi bạn nói rằng bạn nhớ ai đó, thì ngược lại. “Tu” là người bị nhớ nhung, “me” là người cảm thấy thiếu thốn.

Khi người nào đó đang vắng mặt trong cuộc đời bạn, thực ra chính họ mới là người đang nhớ nhung, bởi họ không còn ở đây cùng bạn nữa.

Dù hiểu theo cách nào, thì cũng chúc chúng ta tìm được một ai đó để thương nhớ vào mùa Giáng sinh này nhé ^^

P/s: bonus bài hát mà mình rất yêu thích, cùng tên với bộ phim luôn nha!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *