Chỉ một câu tình cờ xuất hiện trên newsfeed mà như nhát dao cứa vào tim.
Khoảng cách vĩnh viễn của “không bao giờ thấy” được tạo ra bởi chỉ hai từ “người cũ”. Em đau khi nghĩ đến người đã bước về phía tương lai, còn mình em vẫn mắc kẹt lại với quá khứ.
Từng câu tự hỏi tại sao em vẫn chật vật đi tìm câu trả lời hàng đêm: Tại sao người em yêu hết lòng rồi cũng rời đi? Tại sao tình yêu luôn mong manh đến thế? Sao người có thể thản nhiên ngoảnh mặt bước đi khi em đang vụn vỡ nhói lòng?
Tất cả những câu hỏi bỗng chốc trở nên vô nghĩa.
“Người quay lưng vốn dĩ không bao giờ thấy nước mắt của người ở lại.”
Em đâu thể níu tay được một người đã muốn rời đi. Thuận ý trời mà nhẹ tay buông, xem như là sự tôn trọng cuối cùng dành cho chính mình.
Thì ra, đi qua đã hết một phần ba quãng đời, em vẫn chưa thấu hiểu được tình yêu. Thì ra, một khi đã chọn quay đi, ánh mắt ấy không còn hướng về ta nữa. Tất cả những vụn vỡ, những giọt nước mắt, những sự sụp đổ của em – chỉ còn được minh chứng bằng ánh đèn soi trên khung cửa sổ mỗi đêm.
Mọi sự đợi chờ của em suốt bao lâu nay chỉ bằng một câu nói mà tan vào hư vô. Em lại trở về với chính mình, học cách tự lau đi nước mắt. Dáng hình ngày xưa trước khi gặp người, rốt cuộc đã quay trở lại!
Có hợp, có tan, người ta gọi ấy là lẽ thường. Chúng ta đều tiếp tục quay lại với cuộc sống hàng ngày như vốn dĩ ấy, dẫu tim có nát tan, dẫu mắt có nhạt nhoà.
Đôi khi phải để những điều từng đẹp rời đi, bản thân mới có thể nở hoa lần nữa.
Rốt cuộc, khi đã ở độ tuổi mà nỗi buồn cũng không dám ở lại quá lâu, em chỉ cầu mong vượt năm dài tháng rộng, nửa đời mãi bình an.
Cay đắng thay, khi một người đã sống cùng niềm tin về tình yêu trong tim như em đã phải thốt lên rằng: Tình yêu, rốt cuộc chỉ nên là món đồ trang trí cho việc sống trên đời, mà thôi!