Khi đọc về lời mô tả về tình yêu của Kim Huyn Bin, mình đã thấy vô cùng rung động.
“Vì chúng tôi quay phim “The Negotiation” gần như riêng lẻ, chỉ được gặp nhau khi ăn và khi xem lại cảnh quay, với tư cách là diễn viên, tôi hơi tiếc vì chúng tôi không thể diễn với nhau trong cùng một không gian và nhìn vào mắt nhau. Đối diễn qua màn hình thì cảm giác khác hẳn mà. Tôi đã có một suy nghĩ mơ hồ rằng sẽ thật tuyệt nếu được gặp nhau trong một thể loại khác… và đó lại chính là “Hạ cánh nơi anh”. Chúng tôi cùng tuổi, vào nghề cùng thời điểm, con đường sự nghiệp cũng khá giống nhau, chúng tôi cùng tần số.
Tôi không nghĩ là có một thời điểm cụ thể nào cả, tôi không nhớ ra. Tôi nên diễn tả thế nào nhỉ? Trong khi chúng tôi làm việc và trò chuyện cùng nhau… Tình cảm như làn mưa nhè nhẹ và áo tôi ướt sũng từ lúc nào.
Tôi nghĩ nó đã đến một cách tự nhiên”
Càng lớn, mình càng nhận ra, tình yêu không nhất thiết phải cuồng nhiệt như bão tố. Mình thích một tình yêu như những hạt mưa phùn li ti, ghé tới một cách nhẹ nhàng, ở bên một cách dịu dàng, đến mức ta không hề phòng bị, để rồi khi nhận ra, mình đã yêu tự bao giờ. Một tình yêu không cần ồn ào phô trương nhưng lại có sức mạnh bền bỉ đi cùng năm tháng.
Mình nghĩ, sự gắn bó bền chặt trong bình yên này thường được gọi bằng cái tên “tri kỷ”. Trong văn hóa phương Đông, sự kết nối này thường được xem là đỉnh cao của một mối quan hệ.
Trang Tử cho rằng “Quân tử chi giao đạm nhược thủy”. Tức là tình cảm của người quân tử nhạt nhẽo như nước. Nhạt ở đây ý chỉ sự thuần khiết, không tạp niệm hay vụ lợi. Thứ giao tình nhẹ nhàng nhưng có sức trường tồn, không vồ vập say đắm rồi biến mất khi bừng tỉnh cơn say.
Xuân Quỳnh thì giãi bày:
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức.
Giữa cuộc sống hối hả vội vã và những hình mẫu tình yêu mơ mộng sống chết có nhau tràn ngập mạng xã hội, những câu thơ sâu lắng về tình yêu như cơn sóng, thả vào lòng ta những dư âm trong vắt.
Hay như một câu ai đó đã viết:
Tình yêu cũng giống như một loại cây, cần thời gian để bén rễ và đâm chồi. Có những tình yêu nảy nở rầm rộ nhưng lại mau tàn, còn có những tình yêu cứ lặng lẽ lớn lên, để rồi một ngày nhìn lại, nó đã trở thành một cây cổ thụ che bóng mát cho cả cuộc đời.
Mình nghĩ, tìm được ai đó khiến mình muốn được ướt áo dưới màn mưa thì quả là may mắn, nhỉ!
Trong bộ phim “Before Sunset”, nữ chính Celine đã nói thế này:
I guess when you’re young, you believe that you will meet many people with whom you’ll connect with, but later you realize it only happens a few times.
Quả thực, không dễ dàng gì để tìm được một người mà ở cạnh họ chúng ta được là chính mình, được thoải mái bày ra dáng vẻ hồn nhiên, vô tư, thoải mái nhất. Và chính mình cũng mong muốn được ở bên họ trong những lúc khó khăn, cùng họ đối diện với những gió mưa giông bão của cuộc đời.
Tình yêu là chọn ở bên nhau sau tất cả những rực rỡ hào nhoáng, là chọn cùng nhau dọn dẹp những tàn dư sau những bữa tiệc đầy ánh đèn, là sự cam kết cùng đi qua những điều vụn vặt, nhỏ nhặt nhất.
Là khi ở bên nhau đủ lâu, ta biết người kia thích uống trà gì, biết lúc nào đối phương cần một khoảng lặng.
Lời lời yêu nằm ở chiếc áo khoác được đắp lên vai lúc tựa đầu trên chuyến tàu, hay sự quan tâm, chăm sóc mỗi ngày không bao giờ thiếu.
Giống như cơn mưa phùn thấm dần vào lớp vải áo, thời gian không làm tình yêu mất đi mà khiến nó thấm sâu vào từng tế bào.
Hóa ra, hạnh phúc nhất chính là sau bao nhiêu giông bão ngoài kia, khi trở về nhà, vẫn luôn có một người đợi ta với một vòng tay đầy thấu hiểu.