Bảo tàng The Art Institute of Chicago quá đẹp – mình không biết nói gì hơn. Những mái vòm kính cao, những hành lang dài trưng bày đầy tranh vẽ. Cho mình ở trong này nguyên 1 ngày chắc không ra nổi.







Bảo tàng này là một phần của School of the Art Institute of Chicago, nổi tiếng vì sở hữu một trong những bộ sưu tập tranh thuộc trường phái Ấn tượng và Hậu Ấn tượng lớn nhất thế giới.
Mình đã được nhìn tận mắt nhiều bức tranh nổi tiếng như Paris Street; Rainy Day của Gustave Caillebotte (lúc mình đến, hướng dẫn viên có giới thiệu là tuần sau đó bức tranh sẽ không còn được trưng bày nữa); American Gothic của Grant Wood, A Sunday on La Grande Jatte của Georges Seurat;…

Bộ sưu tập tranh khiến mình ấn tượng và đã chụp lại ^^

























Vì mải đi ngắm tranh mà mình không bước ra bên ngoài, có vài địa điểm trong bài mình chỉ kịp ngó nghiêng một vài giây khi đã gần đến giờ đi về. Sau khi đi về, mình mới nghiêm túc nhớ lại và lượm lặt thêm thông tin (mình có note lại vài cái tên để về nhà tìm đọc thêm) về những nơi “check-in” không thể bỏ lỡ tại đây (nếu các bạn chuẩn bị đến Chicago thì tham khảo, hoặc nếu có lần sau đi tiếp mình sẽ chụp thêm nhiều hình hơn ở đây hihi)
Khung cửa sổ nhìn ra tàu điện trên cao (L train)
Tưởng tượng vừa đứng trong bảo tàng, vừa thấy đoàn tàu màu bạc vụt qua giữa những tòa nhà Chicago – một khoảnh khắc điện ảnh đúng nghĩa.
Thế mà lúc tàu đi qua, mình ngỡ ngàng đứng nhìn mà quên cả chụp ảnh!!!

Pritzker Garden
Pritzker Garden là một ốc đảo riêng tư dành cho việc nghỉ ngơi và chiêm nghiệm. Với sân hiên mở và không gian xanh yên tĩnh, đây là một địa điểm tổ chức sự kiện đặc biệt – đồng thời là sự bổ sung hoàn hảo cho sảnh Griffin Court (phía bên trong bảo tàng). Khu vườn mang đến một không gian râm mát để khách mời có thể giao lưu trong khi vẫn tận hưởng được bầu không khí ngoài trời.
Vườn Pritzker và sảnh Griffin Court chỉ được ngăn cách bởi một vách kính xuyên suốt từ sàn đến trần. Nhờ đó, khách mời có thể di chuyển linh hoạt giữa hai không gian mà không làm gián đoạn không khí hào hứng của sự kiện.

Khách đến bảo tàng không được tự đi vào Pritzker Garden, vì đó là không gian được thuê kết hợp cùng với một không gian khác để tổ chức các sự kiện.
South Garden
Mình đọc về South Garden tại đây: https://www.tclf.org/sites/default/files/microsites/kiley-legacy/ArtInstChicago.html
Lược dịch lại nội dung để mọi người cùng đọc nhé^^
Được thiết kế bởi Dan Kiley, khu vườn là một “ốc đảo” yên bình tách biệt khỏi sự náo nhiệt của đô thị. Dù trông đơn giản, công trình này là một kiệt tác kỹ thuật khi nằm hoàn toàn trên một hầm gửi xe ngầm, đòi hỏi sự tính toán chính xác về cấu trúc.
Khu vườn chạy từ đại lộ Michigan, dẫn lối qua hồ nước hình chữ nhật đến bức tượng Fountain of the Lakes của Loredo Taft.
Kiley chia sẻ: “Ý đồ của tôi là tạo ra một sự kịch tính: bạn sẽ được trải nghiệm đi ngang qua một vườn cây thực thụ ngay trong lòng thành phố, để rồi bất ngờ thấy mình đứng trước một tầm nhìn trải dài trên mặt hồ và bị thu hút hoàn toàn bởi một tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp.”
Fountain of the Lakes của Loredo Taft là tác phẩm điêu khắc bằng đồng nổi tiếng hoàn thành năm 1913, đặt tại Art Institute of Chicago, mô tả năm nữ thần tượng trưng cho năm hồ Great Lakes, nước chảy từ Thượng Hồ (Superior) xuống Michigan, rồi qua Huron, Erie và ra Đại Tây Dương.
Bức tượng đồng là trung tâm của South Garden. Khi đến South Garden, chúng ta có thể nhìn bức tượng từ các hướng khác nhau, và bức tượng mang lại cảm nhận thật khác biệt trong khung cảnh 4 mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông.
Hệ thống cây xanh: Kiley sử dụng lưới cây táo gai (hawthorn) trồng trong các bồn đá cẩm thạch cao 30 inch. Các bồn này vừa cung cấp chiều sâu đất, vừa đóng vai trò làm ghế ngồi và tạo nên tán lá dày đặc che phủ phía trên.

Một hệ thống vòi phun tầm thấp làm sống động mặt nước. Ở mỗi bên hồ, Kiley bố trí một cụm gồm 16 cây táo gai. Mỗi cây được trồng cách nhau khoảng 6 mét (tính từ tâm) trong các bồn vuông tôn cao.

Các bồn trồng cây vừa tạo các chỗ ngồi khắp khu vườn, vừa tạo cấu trúc tổng thể và tăng độ sâu của lớp đất bên trên mặt đất. Điều này giúp nâng cao chiều cao của cây, khiến các cành lá đan xen vào nhau tạo thành một vòm tán dày đặc phía trên.
Xung quanh các gốc cây, các loại cây trồng trong các bồn phụ được thay đổi theo mùa để mang lại yếu tố rực rỡ cho không gian. Cây táo gai tiếp tục được sử dụng trong một bồn thấp kéo dài chạy dọc theo rìa phía đông của công viên, bên dưới được trồng xen thêm cây dây mật (wintercreeper).

Hàng cây bồ kết ba gai (honey locust) ở lối vào giúp ngăn cách tiếng ồn và bụi bặm từ đường phố.

Khác với nhiều công trình khác của Kiley, South Garden được bảo tồn nguyên trạng từ chủng loại cây đến cấu trúc đá. Với giá trị lịch sử quan trọng, khu vườn đã nhận giải Centennial Medallion (1999) và đang được đề xuất đưa vào Danh mục Địa danh Lịch sử Quốc gia Hoa Kỳ.

Garden Café: Nằm nép trong không gian của South Garden, nơi có khoảng sân xanh rì, có giàn cây leo và ánh nắng vàng rót xuống. Uống một tách cà phê ở đây sau khi đi xem tranh, cảm giác như mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết Châu Âu của thế kỷ 18.



Những ô cửa kính màu Chagall (America Windows)
Nếu bạn yêu thích màu sắc và ánh sáng, những tấm kính màu sắc huyền ảo của Marc Chagall là nơi không thể bỏ qua. Ánh sáng xuyên qua lớp kính tạo nên hiệu ứng màu sắc lung linh lên sàn nhà.
Cầu thang cẩm thạch trắng
Chỗ này lên ảnh cực “classic”, kiểu bạn chỉ cần đứng vào khung hình thôi là đã trông như nhân vật bước ra từ một bộ phim cổ điển.


A Sunday on La Grande Jatte – Georges Seurat
Nghĩ lại vẫn còn bồi hồi khi được nhìn tận mắt một trong những bức tranh nổi tiếng nhất thế giới.
Trong bức tranh lớn nhất và nổi tiếng nhất của mình, Georges Seurat đã khắc họa những người thuộc các tầng lớp xã hội khác nhau đang dạo chơi và thư giãn tại một công viên trên đảo La Grande Jatte thuộc sông Seine, nằm ở phía tây Paris. Dù lấy chủ đề từ cuộc sống hiện đại, Seurat lại mong muốn gợi lên cảm giác về sự vĩnh cửu thường thấy trong nghệ thuật cổ đại, đặc biệt là điêu khắc Ai Cập và Hy Lạp.
Ông từng viết: “Tôi muốn làm cho những con người hiện đại, với những đặc điểm cốt yếu nhất của họ, chuyển động như cách họ xuất hiện trên những bức phù điêu, và đặt họ vào những tấm toan được tổ chức bởi sự hài hòa của màu sắc.”
Seurat đã vẽ bức Chiều Chủ nhật trên đảo La Grande Jatte — 1884 bằng kỹ thuật Chấm điểm (pointillism) – một phương pháp cực kỳ hệ thống và khoa học dựa trên giả thuyết rằng các điểm màu nguyên chất đặt cạnh nhau sẽ tự hòa trộn trong mắt người xem. Ông bắt đầu thực hiện tác phẩm vào năm 1884 (và đưa mốc thời gian này vào tiêu đề) với một lớp các nét vẽ ngang nhỏ bằng các màu bổ túc. Tiếp theo, ông thêm vào một loạt các chấm màu mà khi nhìn từ xa, chúng sẽ liên kết lại thành các hình khối vững chãi và rực rỡ. Khoảng trước năm 1889, Seurat đã vẽ thêm một đường viền bằng các chấm màu xanh lam, cam và đỏ để tạo sự chuyển tiếp thị giác giữa nội dung bức tranh và chiếc khung trắng được thiết kế riêng (chiếc khung này đã được phục chế lại tại Bảo tàng Nghệ thuật Chicago).

The Modern Wing và Nichols Bridgeway
Đây là 2 cái tên mà dù mình đã đi qua những đến tận lúc về mình mới đọc kỹ về nó và không khỏi bất ngờ, kiểu “Thì ra mình đã ở đó mà không hề hay biết!!!!”
The Modern Wing: “Ngôi đền” của Ánh sáng
Được khánh thành vào năm 2009 và thiết kế bởi kiến trúc sư lừng danh người Ý Renzo Piano (người đứng sau The Shard ở London), đây là khu vực dành riêng cho nghệ thuật hiện đại và đương đại.
Điểm đặc biệt nhất của The Modern Wing là “Flying Carpet” – hệ thống mái che bằng nhôm siêu nhẹ phía trên tòa nhà. Nó được thiết kế để điều tiết và lọc ánh sáng tự nhiên một cách hoàn hảo, giúp các tác phẩm bên dưới được chiếu sáng một cách chân thực nhất mà không bị hư hại.
Griffin Court: Đây là “trục xương sống” của Modern Wing – một đại sảnh ngập tràn ánh sáng với vách kính cao vút. Đứng ở đây, bạn sẽ cảm thấy ranh giới giữa bên trong bảo tàng và bầu trời Chicago bên ngoài như bị xóa nhòa.


Khu nghệ thuật đương đại bên trong The Modern Wing là nơi lưu giữ những bộ sưu tập nghệ thuật từ thế kỷ 20 và 21 đẳng cấp thế giới, bao gồm các tác phẩm của Picasso, Matisse, và những trào lưu trừu tượng đương đại.

Những tác phẩm trừu tượng đương đại của các nghệ sĩ trẻ, với sắp đặt kỳ lạ và nhiều màu sắc. Ở đó, có những tác phẩm mà mình chẳng hiểu hết ý, nhưng “Có nhất thiết phải hiểu, để yêu?” ^^
Nichols Bridgeway
Chiếc cầu đi bộ này không chỉ là một lối đi, mà là một tác phẩm điêu khắc kiến trúc tuyệt đẹp được thiết kế bởi kiến trúc sư lừng danh Renzo Piano, người từng đoạt giải Pritzker và cũng chính là tác giả của Modern Wing.
Renzo Piano lấy cảm hứng từ hình dáng của những chiếc vỏ thuyền mỏng manh, tạo nên vẻ nhẹ nhàng, thanh thoát đối lập với những tòa nhà chọc trời bằng đá và thép xung quanh. Với cấu trúc thép trắng tinh khôi, chiếc cầu trông như đang lơ lửng giữa không trung.

Chuyến tham quan khu Modern Wing có thể bắt đầu ngay từ Công viên Millennium Park thông qua Nichols Bridgeway – một cây cầu đi bộ dài khoảng 190 mét, tạo ra một sự chuyển tiếp mượt mà từ thiên nhiên với thảm cỏ Pritzker Great Lawn, Lurie Garden, âm nhạc (nhà hát Pritzker) nối vào cửa tầng 3 của Modern Wing – nơi chứa đựng những kiệt tác nghệ thuật.
Đi bộ trên cầu, bạn sẽ được tận hưởng tầm nhìn toàn cảnh (skyline) siêu thực của Chicago: tầm nhìn toàn cảnh tuyệt đẹp hướng về phía công viên, đường chân trời thành phố và hồ Michigan khi dẫn lối vào cửa tầng 3 của Modern Wing.






Hôm nay, khi nhìn những bức ảnh về chuyến đi Mỹ năm ngoái, mình vẫn còn cảm thấy “như mơ”. Thì ra, mình cũng đã vươn đến được hình ảnh của một cô gái cuối tuần mặc váy đi bảo tàng xem tranh như trên những bộ phim Mỹ vẫn xem ngày nào ^^
Đôi lời gửi tới một cô gái đang ở giữa rất nhiều lối rẽ của cuộc đời, hãy cố gắng lên nhé cô gái ơi, cố gắng hơn nữa để có thể ngắm nhìn nhiều hơn thế giới ngoài kia. Những mệt nhọc, bồn bề suy nghĩ, cố gắng bỏ qua một bên để tiếp tục “đâm đầu” với giấc mơ của mình nhé, Linh Chi ^^










