Mọi người có bao giờ có cảm giác, bản thân mình như một cuốn sách để mở, chỉ cần ai đó muốn đọc, đều có thể hiểu rõ nội dung cuốn sách đó là gì?

Liệu điều đó là blessing or curse?

Mình tự nhận thấy bản thân mình là người sống thật với cảm xúc, không giỏi che giấu hay diễn đạt khác đi những gì mình nghĩ và cảm nhận, chắc có lẽ vì vậy mình luôn cảm thấy rất dễ bị “đọc vị”.

Dù có đôi lúc mình thấy lo sợ, cảm thấy bản thân hơi bị phơi bày “trần trụi” trước những ánh mắt luôn săm soi, tìm cớ để đặt điều, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấu những điểm yếu, nỗi đau hoặc những cảm xúc bất chợt hiện ra trên gương mặt.

Đặc biệt mình cảm nhận điều này càng rõ ràng hơn trong thời gian gần đây, khi mình đang trải qua một giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, khiến nội tâm của mình trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.

Nhưng biết sao được, sống như vậy đã là bản chất, và nó khiến mình nhẹ lòng vì không phải đeo lên chiếc “mặt nạ” hoàn hảo để làm hài lòng tất cả.

Hôm qua, khi mình ngỏ lời về cảm giác này với một người, cách họ trả lời khiến mình ấn tượng. Đại ý rằng: Một cuốn sách có thể mở sẵn, nhưng không có nghĩa là ai cũng hiểu hết nội dung.

Phần lớn mọi người chỉ nhìn thấy mục lục hoặc vài trang giới thiệu mà bản thân mình đã tô vẽ nên. Hoặc kể cả khi họ đọc, kiến thức – kinh nghiệm – trải nghiệm của chính họ sẽ lý giải ý đồ của “tác giả” là mình – một cách hoàn toàn khác.

Dù có mở lòng đến đâu, nội tâm của riêng mình vẫn là một nơi hoàn toàn riêng tư mà chỉ những ai thực sự trân trọng mới có thể thấu cảm.

Vì vậy, những lời cần nói mình sẽ nói, còn hiểu hay không, thì là phần của những người còn lại ^^

P/s: Cảm ơn ai đó vì đã lắng nghe những lời nói vòng vo của em <3

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *